Góc nhìn

Đừng nhìn vẻ ngoài của chiếc cốc mà định giá một ly Cafe

Được biết bởi Lê Anh Tuấn

Một buổi sáng thức dậy nhâm nhi tách Cafe là một thú vui tao nhã và đầy quý tộc. Café là thức uống khó chiều và không phải ai cũng mê. Một tách café ngon không chỉ bởi nguyên liệu, phương pháp pha, mà còn ở tâm thái thưởng thức. Nếu cuộc sống là café, còn công việc, tiền bạc, địa vị xã hội, tình yêu là các chiếc cốc, thì mong bạn nhớ rằng: Thưởng thức café, đừng thưởng thức những cái cốc.

Chuyên mục Ý nghĩa cuộc sống ra mắt với hy vọng sẽ là nơi giãi bày về các vấn đề trong cuộc sống, nơi độc giả có thể tâm bình khí hòa NHÌNNGẪM về cuộc đời, để sống đơn giản, nói điều chân thành và yêu thương rộng lượng… Mong bạn sẽ luôn an nhiên, tự tại để thưởng thức trọn vẹn tách café dành cho riêng mình!
———–

Chuyển kề về cậu em tôi sau chuyến đi Bỉ bất thành đâm ra chán nản, nó gọi tôi đi cafe mong muốn chia sẻ chút tâm sự của bản thân. Cậu đó đi nhiều nơi, quen lắm, nhưng chẳng hiểu sao đến khi bí bách nhất trong cuộc đời, nó lại thích gọi tôi ra tâm sự.

Câu chuyện cuối tuần dần trở thành gấp gáp khi mà quán cafe ồn ào và đông khách hơn, Quốc – cậu em tôi bắt đầu nói về những tính toán sai lầm trong 1 năm trở lại đây. đề cập thêm về các bạn bè, đồng nghiệp và cả người yêu đã từ bỏ nó vì nó… vẫn còn ở Việt Nam. Nó trắng tay theo phương pháp hiểu của nó, và nó muốn đi thật xa để làm lại từ đầu.

Nó trầm ngâm hồi lâu trong mớ suy nghĩ rối rắm rồi rút ra 1 kết luận: “Anh ạ, em thấy dù gì thì với tiền cũng vẫn hơn. Bà cô em bên Bỉ đấy, cách sống khác hẳn, ngày xưa ở trong nước cũng bình thường thôi, nhưng từ lúc sang đó, mỗi lần về nước là toàn bộ người đều coi trọng hẳn… Em nghiệm ra là giờ mà không có tiền thì chả ai coi trọng mình cả”.

Xem thêm: Rốt cuộc, khi CHẾT ĐI chúng ta mang theo được những gì?

Tôi chỉ biết cười trừ, nó coi tiền là lý tưởng sống, nói ra thì cũng có ý đúng. Người giàu tiền bạc họ có cách nhìn khác về sự việc, những chuyện chúng ta cho là lớn thì đối với họ là nhỏ. Hơn thế nữa, nhiều người xung quanh họ cũng buộc phải nể nang hơn, phần vì lợi phần vì nể… nhưng Quốc ơi, chú không để ý 1 điều:

“Chú còn nhớ lý do chú không thể xuất ngoại không. Bởi vì gia đình người cô của chú sắp tan vỡ, chồng bà đó ngoại tình, và giờ gia sản đang chia nhau cho cả cái công ty mà chú định sang làm đấy. Nguy cơ phá sản ở Bỉ và rất nhiều thứ khác khiến ba mẹ chú lo lắng nên không cho đi, và thế là chú mất không mấy trăm triệu làm visa. Người giàu họ vẫn tìm ra những vấn đề của mình, các vấn đề mà tiền ko thể giải quyết, và họ cũng không sung sướng như chú nghĩ đâu”.

Quốc có tài lẻ là nhiếp ảnh, lại thêm vẻ ngoài đẹp trai, gia cảnh cũng thuộc bậc thượng lưu. Nếu so sánh thẳng thừng ra, tôi chả bằng một góc của nó, thế nhưng nó lại luôn sầu não về những chuyện mà tôi cho là nho nhỏ. Để chuẩn bị lên đường, Quốc đã bán hết máy ảnh, đi du lịch với người yêu lần cuối, rồi tiệc tùng chia tay bạn bè. Giờ nó không đi được, tiền đã tiêu hết, người yêu cũng lặng thầm không liên lạc, các mối làm ăn cũ gửi cho mấy anh em thợ ảnh trong nghề giờ cũng không thể trở lại… Ở nhà 6 tháng, cuối cùng nó cũng tặc lưỡi vào làm tạm ở một doanh nghiệp có công việc tẻ nhạt hết chỗ kể mà bố mẹ xin cho. Quốc chép miệng: “Nói chung là Bạc anh ạ!”

Nhưng Quốc không mất quá nhiều thứ, ít nhất chú còn có anh em ngồi đây nghe chú tâm sự. Ừ thì ko đủ tiền mời chú quán xịn, anh em mình ngồi với nhau quán vỉa hè ồn ào cũng được chứ sao. Cũng là cafe mà! Như phương pháp người ta hay nói: “Thưởng thức cafe chứ chẳng ai thưởng thức chiếc cốc”.

Xét ra tiền cũng như mẫu cốc đó thôi, đẹp thì thấp, mà xoàng cũng ko sao. Quan trọng là vị cafe, vị cuộc đời của chú có thơm, đậm đà hay không. Dù chú có mất đi các mối quan hệ hời hợt đấy, nhưng gia đình chú vẫn còn ở đây, chú còn trẻ và vẫn còn thừa thời gian để bắt đầu lại, việc gì cần tiếc.

Tuy nhiên, dù tôi có khuyên thế nào thì Quốc cũng vẫn buồn. “Đừng ưa chuộng đến tiền bạc” nghe như thể một câu kể sáo rỗng mà người ta đã nhàm tai. Thời buổi này, ai cũng sống thực dụng, nghĩ về bản thân và cố sống sao cho vô tư nhất có thể. Và khách quan mà nói, những con người sống trong bối cảnh ấy, quay cuồng mang chuyện cơm áo, có xu thế xã hội và sở hữu cả những áp lực từ phía gia đình, muốn sống thanh thản và ít tiền hơn một chút sao mà khó khăn quá!

Người ta thường nhìn vào vẻ kiểu dáng của cái cốc để định giá một ly Cafe

Tôi không hề là người mơ mộng, thậm chí có đôi chút thực dụng khi giải quyết vấn đề. Nhưng tôi không bao giờ cho rằng tiền là đa số bởi vì còn rất nhiều thứ khác cũng có chức năng dự trữ giá trị của cuộc sống ví dụ như thời gian, kiến thức và những trải nghiệm… Nói theo 1 cách công bằng, tiền chỉ là một công cụ giúp hoán đổi giá trị này sở hữu giá trị khác mà thôi.

Mark Manson, 1 tác giả người Mỹ, từng chia chu kỳ tiêu cực để tận hưởng đồng tiền bạn kiếm được theo 3 dạng như sau:

Chu kỳ căng thẳng (Stress Cycles): 1 vài người phải làm những công việc cực kỳ áp lực, họ chấp nhận gánh vác vai trò dễ bị chỉ trích. Sau đấy họ sử dụng tiền mình kiếm được để giải tỏa căng thẳng trong công việc, để bồi hoàn cho các tiêu chuẩn khắt khe mà công việc dồn lên họ. Kết quả là họ rời vào vòng xoáy của sự căng thẳng. Mục tiêu ban đầu của họ là kiếm được thật nhiều tiền để xây dựng 1 cuộc sống giàu có sau này, nhưng với cái vòng xoáy này họ chẳng thể hành phúc có điều ấy được.

Chu kỳ “cái tôi” (Ego Cycles): Cũng với người làm việc trong các môi trường mà họ trở thành vô nghĩa hoặc vô dụng. những người này đã nhanh chóng tìm cách loại bỏ đi sự bất an về địa vị bằng cách tiêu tiền vào các thứ đồ xa xỉ hoặc muốn gây ấn tượng và hòa đồng với những gười xung quanh. Do đó họ chẳng bao giờ thật sự tìm kiếm được sự tôn trọng từ những người xung quanh đó, tất cả chỉ dùng lại ở hào nhoáng mẫu mã mà thôi.

Chu kỳ đau khổ (Pain Cycles): Lại cũng có người thực sự dùng chính sự đau khổ của mình để kiếm sống. Nó có thể là những đau khổ về cả thể chất và tinh thần (chẳng hạn như đấu vật hoặc mại dâm). Để giải tỏa nỗi đau của bản thân, họ dành tiền cho các trò tiêu khiển và những chất gây nghiện. Đây cũng chắc hẵn là vòng xoáy đau khổ nhất và đáng thương nhất.

Khi đọc bài viết đó, tôi chợt nhận ra những người tôi từng gặp trong cuộc đời mình, không ít người rơi vào 1 thậm trí là nhiều chu kỳ kiểu ấy. Những người này kiếm được nhiều tiền, nhưng liệu có thực sự tận hưởng số tiền đấy trong hạnh phúc? Cũng giống như người họ hàng của Quốc, với 1 nhà máy và chuỗi cửa hàng ăn ở nước ngoài, nhưng gia đình ko phải êm ấm. Rồi sau này khi bà đấy về nước, hai bên nội ngoại liệu còn đối xử tốt với bà ấy như xưa.

Người ta chăm chút cho chiếc cốc của mình thật đẹp, để hầu hết người nghĩ rằng mình đang uống loại cà phê thượng hạng nhưng thực ra bên trong đó chỉ là 1 vị nhạt nhẽo tới đáng chán. với người dành cả đời theo đuổi tiền bạc, tới lúc trắng tay thì mộng ảo cũng tan biến như lớp sương đêm vậy.

Đừng nhầm lẫn giữa “cầu tiến” và “cầu tiền”

Chúng ta dường như không bao giờ biết đủ những thứ mình đang sở hữu ở thì hiện tại. Quốc mất mấy trăm triệu làm visa nhưng nó không cho đấy là sự mất mát lớn, tôi vẫn đang nợ Ngân hàng 40 triệu mà tháng nào cũng cần lo lắng trả nợ. Nhưng giả dụ xét về mặt tinh thần thì chắc tôi hơn hẳn Quốc, vì tôi biết hài lòng với những gì mình đang có hiện tại, và ngày qua ngày vẫn đang nỗ lực tìm mọi cách hết mình vì những đam mê mình theo đuổi. Những con người biết thưởng thức tách cà phê cuộc sống đôi lúc lại bị cho là không cầu tiến, nhưng xin đừng nhầm lẫn giữa “cầu tiến” và “cầu tiền”, chúng ta ai cũng có một mục tiêu để theo đuổi nhưng chỉ là vài người theo đuổi các thứ khiến cho họ mệt mỏi như tiền mà thôi!

Với nhiều định nghĩa về thành công. Tiền thường là cách thức hướng đến thành công nhưng hiếm khi bản thân nó là thành công. Chính vì theo đuổi một mục tiêu vật chất như thế, bắt buộc người ta mới đánh mất chính mình, mê man trong các mối quan hệ hời hợt và trả giá bằng sự đau khổ và thù hận cuộc đời mỗi lúc họ gục ngã.

Nếu nói tiền chỉ đơn thuần là 1 công cụ, chúng ta sẽ sử dụng nó trong một tâm thái khác, cao thượng và tốt đẹp hơn. Hoặc đấy cũng có thể là nguồn lực để bạn xây dựng 1 hoạt động kinh doanh, dùng nó để truyền năng lượng cho sự sáng tạo hay lan tỏa sức sống cho cộng đồng; chia sẻ cạnh tranh mang bạn bè hoặc nâng cao cường sức khỏe và sự hài lòng cho bản thân mỗi người. Giá trị thực của tiền xuất hiện lúc chúng ta nhìn xa hơn và nghiêm túc với chính bản thân mình. Tiền bạc chỉ thực sự tốt đẹp hơn lúc nó không đại diện cho sự tích lũy vật chất mà là công cụ để tạo ra trải nghiệm.

Tôi tự hỏi mình rằng, liệu với bao nhiêu người ngoài kia đang vật lộn trong cuộc sống của mình trong những loại xe hơi sang trọng. Bao nhiêu gia đình giàu có gần như tan vỡ như người họ hàng của Quốc, và bao nhiêu thanh niên vướng vào vòng xoáy kiếm tiền và tiêu tiền như phương pháp mà Quốc đang gặp phải. giả dụ giàu mà khổ thế thì thà đừng kiếm nhiều tiền còn hơn! Sao ko thể bình tâm suy nghĩ 1 chút và tận hưởng cho chót những gì cuộc sống ban tặng, mà cứ buộc phải nỗ lực dẫm đạp lên nhau để rồi lúc thất trí thì đâm ra chán nản đau khổ. Cuộc đời vốn đẹp, quan trọng là ta biết đủ và biết vươn lên.!!!

Về biên tập viên

Lê Anh Tuấn

Công việc của tôi không liên quan tới việc kinh doanh nhưng tôi có niềm đam mê bất tận với viết lách và đọc sách. Tôi tạo ra Blog này trước tiên để lưu trữ những vấn đề hữu ích dành cho tôi, sau đó là để chia sẻ, giao lưu, học hỏi với bạn bè những người mà tôi biết.

Để lại nhận xét của bạn

Copy Protected by Chetan's WP-Copyprotect.